Săn mây trên nóc nhà biên giới vùng Đông Bắc

Thứ Bảy, 10/02/2018, 21:50 [GMT+7]
.
.

QTV - Đứng trên đỉnh Phạt Chỉ (Bình Liêu, Quảng Ninh) hướng tầm mắt ra xa có thể thấy rõ những làn mây trắng muốt chập chùng uốn lượn bao phủ quanh chân núi, cảm giác đất trời đang hòa nhập vào một. Những khối đá lớn nhấp nhô được thiên nhiên tạo ra với muôn vàn hình thù kỳ bí thoắt ẩn, thoắt hiện bên những tầng mây. Những ai đến đây đều cứ ngỡ đang lạc vào chốn bồng lai tiên cảnh.

Những làn mây trắng muốt trên đỉnh Phạt Chỉ trập trùng uốn lượn bao phủ quanh chân núi
Những làn mây trắng muốt trên đỉnh Phạt Chỉ chập chùng uốn lượn bao phủ quanh chân núi

“Phượt” trên cung đường mùa xuân biên giới

Tháng đầu tiên đến nhận công tác tại Huyện đoàn Bình Liêu, vì muốn khảo sát thêm một vài địa điểm mới của huyện để tổ chức hoạt động nên tôi quyết định ở lại vào hai ngày cuối tuần. Biết tôi ở lại đồng nghiệp của tôi là chị Vi Thị Đẹp đang công tác cùng đơn vị có ý muốn rủ tôi đi thưởng ngoạn một số phong cảnh ở Bình Liêu, tôi đồng ý ngay. Đi chừng một đoạn, trời bỗng dưng đổ mưa, chiếc xe máy vẫn rồ ga vượt qua con suối nhỏ. Tôi có ý định quay về, phần vì ái ngại với Đẹp, phần vì xuống bản trong thời tiết này đường sẽ rất khó đi và nguy hiểm.

Như đoán được ý định, tôi muốn bỏ cuộc, Đẹp nhoẻn miệng cười, bảo – “Trời mưa thế này anh có muốn đi săn mây không?”. Ngớ người ra tưởng Đẹp đang đùa vì lâu nay tôi chỉ nghe bảo săn hươu, săn nai chứ có ai đi săn mây bao giờ. Đẹp tiếp lời – “Cứ đi đi rồi anh sẽ biết”. Câu nói của Đẹp khiến tôi thêm háo hức.

Quay xe về Trung tâm thị trấn Bình Liêu, chúng tôi mới vòng qua các xã Tình Húc, Lục Hồn, Hoành Mô rồi mới đến Đồng Văn. Chặng đường không xa nhưng mất hơn 1 giờ đồng hồ vì tôi vừa đi vừa ngắm cảnh, thỉnh thoảng lại dừng xe chụp hình những đứa trẻ người Dao với đôi chân trần đang rảo bước trên bờ ruộng bậc thang sát vách núi.

Có nằm mơ tôi cũng không nghĩ ở Bình Liêu đang sở hữu những cung đường tuyệt đẹp như trong tranh vẽ. Những thửa ruộng bậc thang vừa mới thu hoạch xong để lại lớp rạ vàng óng như tấm lụa mềm mại choàng phủ lên sườn đồi. Thoảng trong gió mùi thơm của hương Quế hòa lẫn với hương Hồi đang trong mùa thu hoạch. Thấp thoáng ven đường, những ngôi nhà sàn của bà con dân tộc nghi nghút khói. Những sơn nữ gánh Quế trên đường trong những bộ trang phục thổ cẩm được thêu hoa văn sặc sỡ màu sắc không thể không lay động lòng người.

bình liêu
Chỉ có những hôm trời vừa dứt mưa, mây ở đây mới xuất hiện nên không phải ai cũng có may mắn được thưởng thức cảnh đẹp này

Đẹp là người dân tộc Tày, sinh ra và lớn lên ở Bình Liêu. Mọi con đường, mọi địa danh như nằm trong lòng bàn tay của Đẹp. “Từ nhỏ em đã theo mẹ lên rừng phát rẫy, lớn hơn tí nữa thì theo bố rong ruổi khắp các bản làng. Càng lớn em lại càng thích khám phá đây đó. Nhìn vậy thôi chứ quê hương mình đẹp lắm anh ạ!” – Đẹp cười tươi nói.

Dọc đường biên giới phía Tây huyện Bình Liêu, có hàng chục cột mốc được cắm trên đỉnh các ngọn núi. Núi ở đây không rậm rạp, không cao quá và thường là những ngọn núi chỉ có cỏ cây lụp xụp, sông suối nhỏ, lại thêm hệ thống giao thông vô cùng tiện lợi nên việc đi lại cũng dễ dàng. Bên cạnh đó là cảnh quan thông thoáng với một tầm nhìn “mê ly”, khiến người “thờ ơ” nhất cũng phải chụp vài kiểu ảnh.

Đến Bình Liêu, người ta thường nhắc đến các địa danh như thác Khe Vằn, sống lưng Khủng Long hay đỉnh Cao Xiêm. Nhưng trong số đó, rất ít người biết đến đỉnh Phạt Chỉ nằm ở độ cao gần 1 nghìn mét so với mực nước biển. Phạt Chỉ còn có cột mốc 1327 và đặc biệt còn có những “biển mây” rất ít khi xuất hiện. “Để săn được mây ở đây phải chọn những ngày mưa, nhưng phải là cuối mùa đông hoặc mùa xuân. Sau mưa, bầu trời sẽ trong như ngày hè nhưng mây sẽ tụ vào các thung lũng như những thảm bông ôm trọn thân núi” – Đẹp giải thích.

Quảng Ninh hiện có 78 cột mốc phân chia ranh giới Việt – Trung, riêng huyện Bình Liêu có 27 cột mốc nằm liền kề nhau chạy dài trên đỉnh núi. Cột mốc 1327 cũng là cột mốc cuối cùng của huyện tiếp giáp với huyện Hải Hà. Điều đặc biệt ở Bình Liêu, cung đường tuần tra biên giới đều được rải bê tông thông thoáng chạy dọc vùng biên. Mỗi cột mốc đều gắn liền với một câu chuyện hùng tráng được người dân bản địa truyền tai nhau về một thời binh đao, khói lửa.

“Săn” mây miền biên viễn

Càng đi, tôi càng háo hức về một viễn cảnh được chạm vào những đám mây. Được tận mắt nhìn thấy “biển mây” trắng xóa như bông theo lời Đẹp kể. Con đường bê tông ngoằn nghèo đưa chúng tôi đến tới bản Phạt Chỉ, ngay bên đường có bảng chỉ dẫn rẽ trái để lên cột mốc 1327. Từ đây, con đường dường như mới đạt đến độ thử thách lòng người. Tuy được rải bê tông bằng phẳng nhưng nằm cheo leo bên vách núi, với chiều dài khoảng 2km nhưng thực sự cần một “tay lái lụa”. Chỉ lơ là hoặc yếu tay lái sẽ rất khó khăn để có thể lên được đỉnh.

bình liêu
Những thửa ruộng bậc thang vừa mới thu hoạch xong để lại lớp rạ vàng óng như tấm lụa mềm mại choàng phủ lên sườn đồi

Thấy tôi căng thẳng, Đẹp liến thoắng khoe – “Đường này còn dễ đi hơn rất nhiều so với trước kia đấy anh. Mấy năm trở lại đây, bộ mặt Bình Liêu đã đổi thay nhiều, những con đường hầu hết đã được trải nhựa hoặc bê tông hóa vào tận các khe, bản. Nhà cửa cũng được người dân xây dựng khang trang hơn. Mà có vất vả, khó đi thì anh mới cảm nhận được hết vẽ đẹp và cái thú khi đi săn mây chứ”.

Chiếc xe máy dò dẫm từng khúc cua, khoảng 20 phút sau, trong màn sương mờ ảo, đỉnh núi Phạt Chỉ dần hiện ra trước mắt chúng tôi với cột mốc 1327. Vừa gạt chân chống xe để cởi vội chiếc áo mưa, Đẹp đã réo rắt tôi – “Hôm nay có thác mây anh ơi, có cả một biển mây luôn”. Đứng cạnh cột mốc 1327, trước mắt là những làn mây trắng đang sà xuống tràn qua các sườn núi, vừa hùng vỹ vừa tráng lệ. Những khối đá với đủ hình thù kỳ dị được thiên nhiên tinh tế chạm khắc thấp thoáng trong mây, tôi như ngỡ như lạc vào chốn bồng lai tiên cảnh.

Bây giờ Đẹp mới giải thích tại sao gọi là “săn” mây, bởi vì không phải lúc nào mây ở đây cũng xuất hiện được như thế. Chỉ có những hôm trời vừa dứt mưa, mây ở đây mới xuất hiện nên không phải ai cũng có may mắn được thưởng thức cảnh đẹp này. Nhìn những đám mây trắng lững lờ, uốn lượn trong veo dưới thung lũng, tôi mới cảm nhận được sức hấp dẫn của Bình Liêu đối với giới trẻ thích “phượt” mà tôi thường hay đọc trên các trang mạng xã hội.

Vào mùa đông, đỉnh Phạt Chỉ nhiều lúc còn có cả băng tuyết nhưng cái lạnh khắc nghiệt nơi đây vẫn không thể kìm hãm được sức sống mãnh liệt của vùng đất miền biên viễn này. Chỉ cần le lói một ánh nắng là muôn hoa đua nở, cây cối xanh mướt một màu. Dưới chân chúng tôi hoa mua vẫn nở rộ, thấp thoáng sau những làn mây là trùng điệp núi non với một màu xanh kỳ bí. Mãi mẩn mê với mây núi chúng tôi như quên cả thời gian để quay về.

Theo lời kể của một số người dân bản địa, cột mốc trên đỉnh Phạt Chỉ là một trong những cột mốc ẩn chứa trong mình nhiều thăng trầm lịch sử. Điều này cũng giải thích vì sao xung quanh cột mốc 1327 có những mô đất nhỏ nhưng có băng giấy quấn bên trên đỉnh. Đó là những nấm mộ vô danh của các chiến sĩ ngã xuống trong công cuộc gìn giữ hòa bình cho tổ quốc nhưng mãi không được gọi tên.

Tôi đưa mắt nhìn xung quanh và chợt nhận ra rằng, những đám mây trắng kia giống như tinh túy của vùng đất miền biên viễn này. Cùng với sức sống mãnh liệt đang hòa quyện vào đất trời bao la sẽ hứa hẹn một Bình Liêu sẽ chuyển mình để phát triển xứng tầm với những ưu đãi của thiên nhiên đang ban tặng.

“Những năm gần đây, Bình Liêu (Quảng Ninh) đã trở thành địa điểm du lịch quen thuộc hấp dẫn với người dân Quảng Ninh và du khách thập phương. Các địa điểm được du khách và người dân yêu thích như thác Khe Vằn, đình Lục Nà hay sống lưng Khủng Long... Trong đó, một địa điểm khá nổi tiếng với người dân bản địa nhưng du khách còn ít biết đến đó là đỉnh Phạt Chỉ với những chuyến “săn mây” lạ kỳ.

Bá Trinh (Huyện đoàn Bình Liêu)

.
.
.
.
.
.